Online : Vladimia Ilich Lenin (1870 -1924) vladimia-ilich-lenin-(1870-1924) Viet Nam Trade Center - Trung tam thuong mai online lon nhat Viet Nam
Đang tải dữ liệu ...
Tỷ giá 1USD = 21,500 VNĐ
Máy tính & Thiết bị tin học
Thiết bị mạng & P.mềm
Thiết bị văn phòng
Thiết bị viễn thông
Thiết bị an ninh
Thiết bị siêu thị
Thiết bị ngân hàng
Nội thất & Dụng cụ thể thao
Hàng gia dụng
Thiết bị Công nghiệp
Tbị Đo, Kiểm tra & Siêu âm
Điện tử cầm tay
Âm thanh truyền hình
Văn phòng phẩm
Dịch vụ văn phòng
 
 
Hotline Viet Nam Trade Center
CEO
ĐTDĐ: 04.85857455
alo@trungtamthuongmai.vn
Máy tính & Thiết bị tin học
Sales
ĐTDĐ: 04.85857455
sales@trungtamthuongmai.vn
Chuyên Máy tính & Linh kiện
Phụ trách đấu thầu dự án
ĐTDĐ: 04.85857455
info@trungtamthuongmai.vn
Thiết bị Văn phòng - Ngân hàng - Siêu thị - Hàng gia dụng
Phụ trách nhập hàng
ĐTDĐ: 04.85857455
info@trungtamthuongmai.vn
Vladimia Ilich Lenin (1870 -1924)

Năm 2006 đúng vào dịp kỷ niệm 135 năm ngày sinh Vladimia Ilich Lênin, Nga đã công bố nhiều tài liệu xưa nay vẫn được coi là tuyệt mật, trong đó có các tài liệu về việc bảo vệ thi hài và lăng Lênin trong suốt gần thế kỷ qua.

Những điều mới biết về Lênin

Tên tuổi Lênin gắn liền với cuộc cách mạng tháng Mười Nga vĩ đại. Càng ngày, nhưng câu chuyện về Người càng nhiều hơn. Nhà sử học có uy tín bậc nhất ở Nga Vladlen Loginov, gần đây đã công bố một số chi tiết mới trong quá trình 50 năm nghiên cứu về Người.

Ulianov lấy bí danh từ đâu?

Mùa xuân năm 1901 Vladimir Ulianov có bí danh "Nicolai Lênin". Các nhà bác học đã nghiên cứu nhiều giả thiết. Chẳng hạn, tên gọi mang ý nghĩa địa lý của một địa điểm nào đó - hoặc là con sông Lena, hoặc là làng Lênin ở ngoại ô Berlin.

Một số nhà sử học đã tìm kiếm nguồn gốc "Amur" - tên con sông lớn ở Xibiri. Trong phương án này, người ta nêu ra người đẹp Elena Lênina ở Cazan, còn trong phương án khác - người hát đồng ca Elena Zareskaia của Nhà hát Mariin. Nghiêm túc nhất là giả thuyết của nhà sử học và nhà văn Mikhain Shtein. Ông cho biết tại sao có bí danh đó.

Dòng họ Lênin có nguồn gốc từ một người Cô Dắc Posnic. Vì những công lao, gắn liền với việc chinh phục được Xibiri và thành lập những nơi trú đông dọc theo sông Lena, người này đã được ban thưởng tước quý tộc và được mang họ Lênin.

Con cháu đông đúc của dòng họ nổi bật cả trong chiến đấu, cả trong công việc không chỉ một lần. Một người trong số họ, Nicolai Egorovich Lênin, sau khi đạt tới cấp cố vấn chính phủ đã nghỉ hưu, và trong những năm 80 của thế kỷ XIX về sống trong điền trang ở Iaroslav. Ông đã qua đời năm 1902 tại đây.

Để tỏ lòng tôn kính đối với cha, những người con của Lênin đã quyết định chuyển cho Vladimir Ilich hộ chiếu của cha mình. Thật ra, hộ chiếu đã được thay đổi ngày, tháng, năm sinh. Giấy tờ này rất hữu ích đối với Ulianov trong thời gian hoạt động bí mật...

"Cách mạng cần được thực hiện bằng những bàn tay trong sạch"

Có một "nghiên cứu" cho rằng Lênin tổ chức cách mạng bằng tiền của Đức. Dường như, "Mạnh Thường Quân" Parvus - nhà tư bản Đức - đã chuyển tiền cho ông. Tất cả đó chỉ là phỏng đoán.

Trên giấy tờ đã xác định: Từ năm 1915 đến 1917, Parvus đã ba lần định bắt liên lạc với Lênin để đề nghị giúp đỡ tài chính cho cách mạng. Cả ba lần đều không có kết quả. Lênin đã trả lời: "Cách mạng cần được thực hiện bằng những bàn tay trong sạch".

Nhưng, ở đây cần biết thêm về điều khác nữa. Có một người chuyên nghiên cứu môn Xôviết học của Mỹ, thầy của tất cả những kẻ chống Xôviết - George Kenon. Ở nước Nga đã công bố không ít công trình của ông ta. Nhưng không bao giờ xuất hiện tài liệu hết sức lý thú được gọi là "giác thư của Kenon", trong đó chứng minh rằng, tiền của Đức - đó là tài liệu giả mạo.

Khi các kẻ thù của nước Nga kiếm cớ để can thiệp vũ trang, tại nước Đức một nhóm người gần gũi với các giới chính trị và quân sự đã bỏ ra một số tiền lớn để chuẩn bị bộ sưu tập giả mạo đồ sộ. Những tài liệu giả đã "bị lộ" ra báo chí. Đó đã trở thành cơ sở của việc đưa quân đội vào Murmanxk, Arkhangelxk, Viễn Đông...

Lênin sống ở nước ngoài bằng tiền ở đâu?

Có người viết: Lênin thường ra nước ngoài, sống trong những khách sạn hạng sang, ăn uống ở các nhà hàng, có tài khoản ở các nhà băng... Tất cả điều đó hoàn toàn không ăn nhập với tính khiêm tốn đã trở thành huyền thoại của Lênin.

"Bản thân tôi đã xem xét, đã sao lại những tài liệu lưu trữ, những bức thư, mà qua đó có thể tính được Lênin đã thu nhập được bao nhiêu. Chẳng hạn, nhuận bút của công trình "Sự phát triển của chủ nghĩa tư bản ở nước Nga", nhuận bút của "Những phác họa kinh tế" và của những cuốn sách khác nữa..." - Vladlen Loginov khẳng định.

Cho phép nhắc lại rằng, năm 1917, Lênin đã viết cho một đồng chí trong đảng - Shliapnicov - về việc "suýt chết đói" vì không có tiền. Còn sau đó lại thú nhận mình đã có tiền. Từ đâu ra? Lênin nhận được món nhuận bút không nhỏ từ hai cuốn sách của mình.

Trong thời gian Lênin ở Duyrich, việc chi tiêu của Người còn được lưu lại trong cuốn sổ ghi chép cùng những giải trình: các thành viên văn phòng Ban Chấp hành Trung ương ở nước ngoài đã chi bao nhiêu và chi cho những khoản gì.

Ở đó họ gồm 3 người - Lênin, Camenev và Zinoviev, và thêm 1 thành viên của văn phòng Ban Chấp hành Trung ương Nga Shliapnicov. 4 người nhận được từ ngân quỹ của đảng 200 rúp. Số tiền này được chuyển thành frăng.

Thêm vào số tiền đó, 4 người còn nhận được khoảng 100 rúp cho việc biên tập báo. Mọi người còn cộng tác với các báo. Lúc đó, Lênin chủ yếu là viết các cuốn sách: "Chủ nghĩa Marks và vấn đề ruộng đất", "Chủ nghĩa đế quốc là thời kỳ cao nhất của chủ nghĩa tư bản". Tất cả đều được xuất bản ở Nga và Lênin đã nhận được khoản nhuận bút không nhỏ.

Sức khỏe Lênin thời trai trẻ

Thời trai trẻ Lênin có nhiều thiếu nữ yêu mến. Song Lênin quyết định xây dựng hạnh phúc với Crupxkaia.Tuy nhiên, việc vắng bóng trẻ con trong gia đình Lênin đã làm nảy sinh những lời đồn nhảm về sức khỏe của Người.

Sự thực thì mãi không thấy Crupxkaia sinh con, Maria Alecxandrovna Ulianova đã không chịu nổi. Trong bức thư gửi Nadejda Crupxkaia, bà đã hỏi thẳng, Crupxkaia có khỏe không và còn phải chờ việc sinh nở lâu nữa hay không.

Crupxkaia đáp lại: "Nói về sức khỏe thì con hoàn toàn khỏe mạnh, nhưng đối với vấn đề sinh con cái, thì rất tiếc, sự việc không được tốt...". Một năm sau, khi đến Ufa để kết thúc thời hạn lưu đày, Crupxkaia đã tới bác sĩ. Bác sĩ Phedotov đã phát hiện bà bị mắc một căn bệnh ảnh hưởng tới chuyện sinh nở, nó đòi hỏi phải chữa trị lâu dài. Song, chẳng có sự chữa trị nào có thể giúp được vào thời bấy giờ...

Khám phá trí thông minh và thiên tài trong bộ não Lênin

Lênin, lãnh tụ thiên tài của Đảng Cộng sản, nhân dân Liên Xô và phong trào công nhân thế giới. Việc nghiên cứu về thân thế, sự nghiệp của Người đã được Đảng Cộng sản Liên Xô rất chú trọng.

Mới đây, nhà sử học Đức Iohen Rikhter cho ra mắt bạn đọc cuốn sách "Chủng tộc, đẳng cấp và cảm hứng" ghi chép về bệnh sử Lênin và quá trình nghiên cứu bộ não của Người qua các tài liệu đã được các bác sĩ người Đức nghiên cứu tỉ mỉ trong hơn một thập kỷ.

Sức khỏe Lênin đã bị ảnh hưởng nghiêm trọng sau những căng thẳng trong cuộc cách mạng và nội chiến. Vụ ám sát Người càng làm tình trạng thêm tồi tệ. Viên đạn vẫn nằm trong cổ Lênin, quá gần xương sống khó có thể lấy ra trong tình trạng kỹ thuật y tế thời ấy.

Tháng 5/1922, Lênin bị đột quị lần đầu tiên. Người bị tê liệt nửa người bên phải và phải giảm bớt cường độ làm việc. Sau vụ đột quị thứ hai vào tháng 12 năm ấy, Lênin hầu như phải từ bỏ các hoạt động chính trị. Tháng 3/1923, Người bị đột quị lần thứ ba và phải nằm liệt giường, thậm chí không thể nói được.

Sau lần đột quị đầu tiên, Lênin đã đọc cho thư ký ghi lại một số tài liệu về chính phủ và về phu nhân của Người. Nổi tiếng nhất trong số đó là bản Di chúc của Lênin, về một số quan điểm phát triển kinh tế xã hội, xây dựng đội ngũ lãnh đạo ở Liên Xô.

Lênin mất ngày 21/1/1924, ở tuổi 53. Lý do chính thức dẫn tới cái chết của Người là xơ cứng động mạch não, hay cơn đột quị lần thứ tư do viên đạn vẫn còn nằm trong cổ Người sau vụ ám sát gây ra.


Tập thể các giáo sư Nga - Đức nghiên cứu não bộ của lãnh tụ thiên tài Lênin.
Sau khi Lênin qua đời, bác sĩ người Đức Oscar Fogt nhận được một lá thư của bác sĩ thần kinh hàng đầu của Nga Lazar Minor, thông báo rằng một hội đồng chuyên môn được thành lập và thảo luận kế hoạch nghiên cứu bộ não của Lênin và đưa ra các chứng cứ khoa học về thiên tài của Người. Truyền thống nghiên cứu não của các thiên tài sau khi họ qua đời đã có từ lâu.

Năm 1798, bác sĩ người Áo Franz Iosef Gall đã tuyên bố trí thông minh của con người có liên quan trực tiếp đến kích thước của não bộ và thậm chí cả hình dạng và cấu trúc sọ. Theo Gall, các vùng điều khiển khả năng nhận biết nằm ở vùng não trước, còn vùng phản xạ - ở não sau.

Một trong các nhà khoa học thành công nhất trong lĩnh vực này đầu thế kỷ XX là Oscar Fogt (1870-1959). Năm 1898, bác sĩ trẻ nhưng đã rất nổi tiếng này nhận được tài trợ của Fridrikh Alfred Krupp, một đại gia ngành thép của Đức, để thành lập một trung tâm nghiên cứu thần kinh ở Berlin (đó là tiền thân của Viện Sinh học Thần kinh Berlin).

Công việc nghiên cứu của Fogt có sự hỗ trợ của các nhà di truyền học. Sau cái chết của Lênin, nhà khoa học Đức bị đặt trước một nhiệm vụ kép: Thứ nhất, phải chứng tỏ được rằng Lênin tỉnh táo và minh mẫn cho đến lúc qua đời; và thứ hai, không kém phần quan trọng - Lênin không phải là người bình thường. Đó là một thiên tài. Người ta muốn tìm ra điểm đặc biệt khác người của bộ não thiên tài ấy.

Fogt ban đầu thoáng chần chừ. Nhưng ông đã quyết định, thậm chí dần dần cảm thấy hào hứng, sau khi nhận được thư của đồng nghiệp Otfrid Ferster gợi ý có thể vận động Bộ trưởng Y tế Semashko và em gái Lênin chuyển bộ não của Người về Berlin. Tất nhiên, Fogt không phải là ứng cử viên duy nhất cho nhiệm vụ này.

Nhưng quyết định cuối cùng có lợi cho ông không chỉ nhờ uy tín chuyên môn. Ông còn được sự ủng hộ của các chính trị gia của cả Liên Xô và Đức. Tháng 1/1925, Fogt đến Moskva, và phiên họp đầu tiên của Hội đồng Y khoa với sự tham gia của các nhà thần kinh học Xôviết L.Minor, V.Kramer, nhà nhân chủng học V.Bunak, nhà bệnh lý học A.Abrikosov và những người khác đã khẳng định "có thể chứng minh thiên tài của Lênin bằng các bằng chứng cụ thể".

Ngay giai đoạn đầu tiên là có thể làm rõ các khác biệt trong cấu trúc não của Lênin. Họ sẽ so sánh não Lênin với não những người khác, và trên cơ sở các số liệu dựng lên chân dung trí tuệ của Người.


Oscar Fogt.
Tuy nhiên, theo Fogt, ở Moskva không có đủ các công cụ, hóa chất và chuyên viên cần thiết cho công việc, thế nên ông đề nghị chuyển bộ não của Lênin về Berlin. Nhưng Bộ Chính trị đảng Cộng sản Liên Xô quyết định không đồng ý. Vì thế, Cecil Fogt và Margareth Vurlke được gọi sang Moskva, mang theo hàng tạ máy móc. Công việc được đặt dưới sự chỉ đạo của Fogt, được ghi rõ trong hợp đồng: "Giáo sư Fogt sẽ báo cáo về quá trình tiến hành công việc, báo cáo với Hội đồng về các thời điểm ông phải có mặt ở Moskva". Thời hạn của công việc không được chỉ rõ, dường như người ta đã lường trước được công việc có thể phải kéo dài nhiều năm.

Fogt bắt đầu công việc từ bán cầu não phải, bởi đây chính là phần ít bị bệnh tật phá hủy. Ông xin toàn bộ y bạ và bệnh sử cùng với tiểu sử của Người để "nghiên cứu toàn diện nhân cách". Đối với Liên Xô, hợp đồng được ký kết với Fogt cũng đồng nghĩa với việc chuyên khoa não của đất nước này tiếp cận với kỹ thuật đỉnh cao của thế giới.

Ngày 12/11/1927, Viện Não - một trong những cơ quan nghiên cứu khoa học hàng đầu của Liên Xô, được thành lập tại Bolsoi Yakimank vùng Zamoscvorechie, theo đúng mô hình Viện Não ở Berlin và Giám đốc đầu tiên của viện là Fogt. Tại đây, người ta tiến hành việc nghiên cứu não của những người xuất chúng, và so sánh cấu trúc não của các chủng tộc người khác nhau.

Ngay tại buổi lễ thành lập Viện, Fogt đã báo cáo những kết quả nghiên cứu đầu tiên. Sau hai năm rưỡi, công trình nghiên cứu đã có kết quả: "Đã hình thành bức tranh rõ rệt về sự khác biệt trong cấu trúc não Lênin và não người bình thường". Trong não Lênin, các tế bào hình kim tự tháp phát triển mạnh hơn, số lượng các sợi liên tưởng liên kết chúng cũng nhiều hơn", và như Fogt kết luận, "cơ sở vật chất" của bộ não Lênin "giàu hơn một cách rõ ràng" và khả năng liên tưởng của Người phát triển một cách khác thường.

Báo Pravda đã đăng ngay một bài lớn, cho rằng vị giáo sư Đức đã giải thích được câu hỏi về thiên tài của Lênin, khả năng định hướng, đưa ra quyết định và hành động của Người trong các tình huống phức tạp. Tuy nhiên, đó là những kết luận ban đầu, bởi phần lớn các mẫu mô trong não của Lênin chưa được nghiên cứu kỹ lưỡng. Dù sao, khi công bố các kết quả đầu tiên này, ông vẫn khẳng định việc phân tích chi tiết hơn sẽ được tiếp tục.

Hai năm sau, vào ngày 10/11/1929, Fogt đưa ra bản báo cáo chính thức đầu tiên về bộ não Lênin. Vào thời điểm đó, trong bộ sưu tập não được lưu tại Viện, ngoài bộ não của Lênin, còn có khoảng 30 bộ não của các vị lãnh đạo Đảng, Nhà nước và 39 bộ não của người các dân tộc khác nhau. Việc nghiên cứu những bộ não này sẽ trả lời câu hỏi, liệu các đặc điểm chủng tộc có ảnh hưởng đến cấu trúc não hay không? Và người ta đã thu được câu trả lời phủ định câu hỏi này.

Tuy vậy, việc nghiên cứu tỉ mỉ não Lênin cho thấy Người có một bộ não thật sự khác người với các tế bào hình kim tự tháp có kích thước lớn chưa từng thấy, số lượng của chúng cũng nhiều hơn não người bình thường một cách đáng kể.

Năm 1967, tập thể Viện Não đã chuẩn bị công bố cuốn sách "Não Lênin - nghiên cứu tế bào và cấu trúc", nhưng việc công bố toàn bộ nội dung cuốn sách chưa thành hiện thực. Mãi đến năm 1993, một phần rất nhỏ của nó mới được tiết lộ trong 2 bài viết thuộc tuyển tập "Những thành tựu sinh lý học".

Thi hài Lenin được hỏi mua với giá 1 triệu USD

Chủ tịch Liên đoàn cờ vua thế giới FIDE, đồng thời là Tổng thống nước cộng hòa Kalmykia thuộc Nga, ông Kirsan Ilyumzhinov, cho biết sẵn sàng bỏ ra 1 triệu USD để được chuyển thi hài của Lenin về thủ phủ Elista của nước cộng hòa này.

"Tôi đã chính thức nói với chủ tịch Đảng cộng sản Nga, Gennady Zyuganov, rằng nếu họ có ý định đem chôn thi hài của Lenin, thì chúng tôi sẵn sàng bỏ ra 1 triệu USD để mua cả lăng mộ và thi hài của Lênin về Elista." - Hãng Interfax dẫn lời Iliumzhinov.

Thời gian gần đây, rất nhiều quan chức Nga đã nói về khả năng sẽ chuyển thi hài Lenin ra khỏi lăng mộ ở trung tâm Moscow.

Georgy Poltavchenko, phái viên địa phương của cựu tổng thống Nga Putin, cho biết thi hài Lenin có thể sẽ được chôn cất cùng với các thành viên cấp cao khác của đảng cộng sản Liên Xô. Còn phó phát ngôn Quốc hội Lyubov Sliska cho biết hôm thứ hai vừa qua rằng thi hài của Lenin sẽ được yên nghỉ vào tháng giêng tới. Valentina Matvienko, thị trưởng thành phố St. Petersburg cũng ủng hộ việc di dời thi hài của Lenin ra khỏi Quảng trường đỏ để chôn cất.

Trước đó, nguyên Tổng thống Putin đã phản đối việc chôn cất thi hài Lenin. "Nhiều người trong chúng ta đã gắn kết cuộc sống của mình với cái tên Lenin. Chôn cất thi hài Lenin sẽ có nghĩa là... họ đã sống một cách vô ích." - Putin nói.

Chuyện tình bí mật của Lenin

Nói về lãnh tụ Lenin, chúng ta thường nghĩ đến hình tượng một con người vĩ đại, dành trọn cả cuộc đời để đấu tranh cho tầng lớp công nhân, nhân dân lao động và để lại cho đời sau những học thuyết quý giá. Nhưng ở góc độ nhân văn, Lenin cũng là một con người bình thường, cũng có trái tim và biết yêu thương.

Câu chuyện về đời tư của Vladimir Ilich Lenin chỉ được công bố sau khi Liên Xô tan rã và đặc biệt trong những năm gần đây, báo chí Nga thường khai thác, công bố những bí mật trước đây của các nhà lãnh tụ. Lenin có một người vợ tên là Nazheda Krupskaya. Tuy nhiên, theo những người từng sống và làm việc gần Lenin, thì quan hệ giữa vợ chồng Lenin không mấy thắm thiết. Thậm chí, trước mặt mọi người, Lenin có thể gọi vợ mình là "người đàn bà tẻ nhạt". Người ta có thể đánh giá rằng, Lenin quá bận việc, nên ông ít có thời gian quan tâm và dành tình yêu cho vợ mình. Tuy nhiên, trên thực tế, ông đã có một mối tình lớn trong đời. Nhưng thời gian ấy, những người viết sử của Xô Viết đã cố tình giấu nhẹm đi mối tình này trong tiểu sử của nhà lãnh tụ.

Chuyện tình giữa Lenin và một nhà cách mạng người Nga gốc Pháp Inessa Armand kéo dài nhiều năm. Họ đã chia sẻ tình cảm với nhau qua rất nhiều bức thư tình. Trong những lá thư viết cho người tình, ông đã gửi gắm cả tình cảm riêng tư lẫn suy ngẫm về chủ đề đấu tranh giai cấp: "Ồ, tôi sẽ hôn em một ngàn lần để chào đón em và chúc mừng thành công của em. Tôi tin chắc rằng, em sẽ chiến thắng".

Đoạn thư này được Lenin viết bằng tiếng Pháp. Lenin đã động viên người tình và cũng là đồng chí, chỉ cho bà cách tổ chức công đoàn và lãnh đạo hoạt động quần chúng. Bà Inessa Armand đáp lại những bức thư của Lenin với ngôn từ trìu mến hơn: "Em muốn được trông thấy anh, à không, thà em chết đi còn hơn là đến gặp anh và nhìn thấy anh ở cùng với N.K. (vợ Lenin), khi ấy em sẽ tự đánh mất mình và phát điên lên đấy. Em luôn ngạc nhiên và ghen tị với những người luôn được ở bên anh, nói chuyện với anh... Em thèm được nghe giọng nói của anh, được nhìn thấy anh nói. Thật thú vị khi nhìn ngắm anh nói chuyện mà anh không hề hay biết"...

Hoặc là đoạn thư như sau: "Chia tay, anh yêu à, chúng ta chia tay rồi sao?! Em thật sự đau đớn. Em biết anh sẽ không bao giờ đến với em nữa. Nhìn những nơi quen thuộc, em nhớ những lần anh ở đây cùng em, ở Paris này. Anh đến và chiếm lấy tâm hồn, ý nghĩ của em. Khi em tỏ ra không yêu anh, lại là lúc em yêu anh rất nhiều. Không ai có thể xoa dịu được nỗi đau trong em. Anh lại còn hỏi rằng, em có tức giận không khi anh nói chia tay. Không, em nghĩ rằng, có lẽ anh làm điều đó không phải vì riêng anh... Hôn anh thật nhiều. Inessa của anh"...

Vợ của Lenin, bà Krupskaya biết về mối quan hệ của Lenin và Inessa. Nhiều lần bà Krupskaya quyết định ra đi, nhưng Lenin đã thuyết phục bà ở lại. Vào năm 1915, bà đã buộc Lenin phải chọn: hoặc là bà, hoặc là người tình Inessa. Tất nhiên là vị lãnh tụ của giai cấp vô sản đã chọn vợ mình. Tuy nhiên, dù biết mối quan hệ giữa chồng và bà Inessa, nhưng bà Krupskaya không bao giờ ép buộc Lenin phải cắt đứt quan hệ bạn bè với người tình.

Sau năm 1915, chuyện tình cảm giữa Lenin và bà Inessa không còn, nhưng giữa họ vẫn còn tình bạn bè và tình đồng chí. Ba người họ đã từng gặp lại nhau trong một toa tàu và ngồi chung phòng: Lenin, bà Krupskya và bà Inessa trong chuyến đi trở về Nga. Sau cuộc cách mạng (năm 1917), Lenin tự biến mình thành "nô lệ" của công việc. Tuy nhiên, ông vẫn không quên nghĩ về bà Inessa. Ông vẫn thường viết thư thăm hỏi bà, những lời thăm hỏi về sức khỏe, về việc phân nhà, phân phối thực phẩm... câu chuyện đời thường của thời bao cấp.

Nói về tình cảm của bà Inessa lúc đó, trong những dòng nhật ký, tình cảm bấy lâu của bà đối với Lenin vẫn cháy như ngày xưa: "... Bây giờ tôi không quan tâm đến bất cứ thứ gì nữa ngoại trừ lũ trẻ và V.I. (tức Lenin). Đối với những người đàn ông khác, trái tim tôi dường như đã chết. Dường như tôi đã trao toàn bộ sức lực và đam mê cho anh ấy và công việc. Tôi như một cái xác không hồn và điều này thật khủng khiếp".

Bà cảm giác mình như một con chim lạc loài giữa trời Nga và ao ước được trở về nhà, nhưng điều kiện khi ấy không cho phép bà làm vậy. Vào mùa thu năm 1920, bà Inessa quyết định gọi điện cho Lenin, nhưng ông bận và để lại mẩu giấy nhắn, xưng hô bằng ngôn từ khách sáo: "Chào bạn thân mến! Thật buồn khi biết rằng, bạn đang mệt mỏi và chán nản với công việc và cuộc sống xung quanh (hoặc với những người đồng nghiệp). Tôi có thể giúp bạn sắp xếp một công việc ở trại điều dưỡng? Sẽ rất vui nếu giúp được bạn... Nếu bạn không thích làm việc ở trại điều dưỡng, bạn có thể chuyển đến miền Nam, hoặc đến chỗ Sergo ở Kavkaz? Sergo sẽ sắp xếp chỗ nghỉ, nơi có thật nhiều ánh mặt trời và một công việc tốt cho bạn. Ở đó, anh ta là chủ mà... Hãy nghĩ kỹ về điều đó nhé!". Đọc mẩu thư này, ngoài cách xưng hô khách sáo, còn là thái độ khá lạnh nhạt dù không chút thô lỗ.

Bà Inessa hiểu tất cả những gì "V.I" của bà muốn nói. Con chim nhỏ như rơi xuống vực thẳm và bà biết, bà sẽ không bao giờ nhìn lại được ánh mặt trời ở nước Pháp. Bây giờ, người mang lại ánh mặt trời ấm áp cho bà lại là "Sergo" - một đảng viên Bolsevich độc tài ở vùng Kavkaz - Sergo Ordzhonikidze.

Vài tháng sau khi đến Kavkaz, bà Inessa đã qua đời. Có một bức điện được gửi cho Lenin với nội dung: "Đồng chí Inessa Armand bị ốm nặng và không thể cứu chữa, đã từ trần ngày 24/9. Chúng tôi đang chuyển thi thể của đồng chí về Matxcơva".

Không ai nhìn thấy Lenin khóc bao giờ. Và bây giờ cũng vậy. Ông đã gửi một vòng hoa trắng đến mộ bà Inessa kèm dòng chữ trên dải băng: "Gửi đồng chí Inessa. Từ V.I.Lenin".

Vào năm 1921, Lenin đã nhờ người ở Hội đồng thành phố Matxcơva đặt hoa lên mộ của bà Inessa. Theo một người bạn gái của bà Inessa, bà Alexandr Kollontai, cái chết của bà Inessa đã quật ngã Lenin cho dù là ông biết cách giữ kín nỗi đau và nước mắt trong lòng. Người cũng nhận ra nỗi đau ấy chính là vợ ông, bà Krupskaya. Để xoa dịu bớt nỗi đau của chồng, năm 1922, bà đã đón các con của Inessa từ Pháp về Nga để chăm sóc. Khi Lenin qua đời, bà Krupskaya đã yêu cầu Chính phủ chôn cất ông cùng với bà Inessa. Đây quả là việc làm vĩ đại của một người vợ, nhưng Stalin khi đó đã từ chối lời đề nghị này.

Tiểu sử V.I Lênin (1870-1924)

V.I. Lê-nin sinh ngày 22 tháng Tư năm 1870 ở Simbirsk (nay là Ulianovsk), mất ngày 21 tháng Giêng 1924 ở làng Gorki gần Moskva.


Lenin thuở thơ ấu
V.I. Lê-nin tên thật là Vladimir Ilits Ulianov (Le-nin), các bí danh đã dùng là V. Ilin, K. Tulin, Karpov và những bí danh khác. Năm 1887, V.I. Lê-nin tốt nghiệp xuất sắc bậc Trung học được nhận Huy chương vàng nên được vào thẳng bất kỳ trường Đại học nào ở nước Nga. Ông xin vào học khoa Luật của Đại học Tổng hợp Kazan. Tại đây, V.I. Lê-nin tham gia nhóm cách mạng trong sinh viên, trở thành thành viên của Hội đồng hương bí mật Samarsko- Simbirskoe. Do tham gia tuyên truyền cách mạng trong sinh viên, tháng Chạp 1887, V.I. Lê-nin bị đuổi học và bị phát lưu đến làng Kokushino Kazan.


Tháng 10 năm 1888, trở về Kazan gia nhập nhóm Mác- xít. V.I. Lê-nin có nghị lực rất cao trong việc tự học. Chỉ trong vòng hai năm miệt mài đèn sách, năm 1891, V.I. Lê-nin đã thi đỗ tất cả các môn học của chương trình 4 năm khoa Luật trường ĐH Tổng hợp Kazan với tư cách thí sinh tự do. Sau khi tốt nghiệp khoa luật, V.I. Lê-nin làm trợ lý luật sư ở Samara. Tháng 8/1893, chuyển về Peterburg. Năm 1894, trong cuốn Thế nào là những người bạn dân và học chiến đấu chống lại những người xã hội dân chủ như thế nào? Và năm 1899, trong cuốn Sự phát triển chủ nghĩa tư bản ở Nga V.I. Lê-nin được thừa nhận là người lãnh đạo của nhóm Mác- xít ở Nga. Mùa thu 1895, V.I. Lê-nin thành lập ở Peterburg Hội liên hiệp đấu tranh giải phóng giai cấp công nhân, tập hợp các nhóm cách mạng ở Peterburg. ở Mát- xcơ- va , Kiev, Iaroslav và những thành phố khác cũng thành lập các hội liên hiệp tương tự.


V.I. Lê-nin và vợ Nadegiơda Konstantinovna Krupskaia
V.I. Lê-nin đã gặp Nadegiơda Konstantinovna Krupskaia . Hai người yêu nhau và trở thành bạn đời chung thuỷ. Đêm mồng 9 tháng Chạp 1895, do bị tố giác nhiều hội viên của Hội liên hiệp, trong đó có V.I. Lê-nin bị cảnh sát bắt. Sau 14 tháng bị cầm tù, tháng Hai 1897, V.I. Lê-nin bị đi đày 3 năm ở làng Shushenkoe (miền Đông Sibir). Trong thời gian lưu đày V.I. Lê-nin đã viết xong hơn ba mươi tác phẩm, trong đó có cuốn khá đồ sộ: Sự phát triển chủ nghĩa tư bản ở nước Nga (1899).


Năm 1900, thời hạn lưu đày của V.I. Lê-nin kết thúc. Người lại tập hợp những người Mác- xít cách mạng thành lập đảng. Chính quyền Nga hoàng cấm V.I. Lê-nin sống ở Thủ đô và các thành phố lớn. V.I. Lê-nin phải ra nước ngoài (1900), cùng với Plekhanov lập ra tờ báo Tia lửa. Năm 1903, tại Luân- đôn tiến hành Đại hội lần thứ II Đảng công nhân xã hội dân chủ Nga. V.I. Lê-nin phát biểu phải xây dựng một đảng Mác- xít kiểu mới có kỷ luật nghiêm mình, có khả năng là người tổ chức cách mạng của quần chúng. Nhóm số đông ủng hộ V.I. Lê-nin gọi là những người Bolshevik, nhóm số ít chủ trương thành lập đảng đấu tranh theo kiểu Nghị viện gọi là những người menshevik. Về những nguyên tắc tư tưởng và tổ chức của đảng kiểu mới này V.I. Lê-nin đã trình bày trong cuốn Làm gì (1902) và cuốn Một bước tiến hai bước lùi (1904). Trong thời kỳ cách mạng 1905- 1907 V.I. Lê-nin đã phát triển tư tưởng độc quyền lãnh đạo của giai cấp vô sản trong trong cuộc cách mạng dân chủ tư sản thành cách mạng xã hội chủ nghĩa Hai sách lược dân chủ xã hội trong cách mạng dân chủ 1905.




Tháng Tư 1905, tại Luân- đôn tiến hành Đại hội lần thứ III ĐCNXHDC Nga, V.I. Lê-nin được bầu là chủ tịch Đại hội. Tại Đại hội này Uỷ ban Trung ương đã được bầu ra do V.I. Lê-nin đứng đầu. Tháng Mười Một 1905, V.I. Lê-nin bí mật trở về Peteburg để lãnh đạo cách mạng Nga. Tháng Chạp 1907, V.I. Lê-nin sống ở nước ngoài tiếp tục đấu tranh bảo vệ và củng cố đảng hoạt động bí mật. Trong cuốn Chủ nghĩa duy vật và chủ nghĩa kinh nghiệm phê phán (1908) V.I. Lê-nin phê phán sự xét lại về mặt triết học chủ nghĩa Mác và phát triển những cơ sở triết học của chủ nghĩa Mác. Tháng Giêng 1912 lãnh đạo Hội nghị lần thứ VI(Praha) toàn Nga ĐCNXHDC. Tháng Sáu 1912 từ Paris chuyển về Krakov lãnh đạo tờ Pravda (Sự thật). Thời kỳ này, V.I. Lê-nin soạn thảo xong Đề cương Mác xít về vấn đề dân tộc. Cuối Tháng Bảy 1914, bị cảnh sát Áo bắt nhưng sau đó ít lâu được trả lại tự do và đi Thuỵ Sĩ. Trong thời gian Đại chiến thế giới lần thứ I, V.I. Lê-nin đưa ra khẩu hiệu biến chiến tranh đế quốc thành nội chiến cách mạng. Trong tác phẩm Chủ nghĩa đế quốc - giai đoạn tột cùng của chủ nghĩa tư bản (1916) và những tác phẩm khác V.I. Lê-nin đã phát triển chính trị kinh tế học Mác xít và lý luận về cách mạng xã hội chủ nghĩa, kiện toàn những vấn đề cơ bản của triết học mác xít (Bút ký triết học). Tại Hội nghị quốc tế những người theo chủ nghĩa quốc tế tại Thuỵ Sĩ (1915) V.I. Lê-nin đã tập hợp những người xã hội dân chủ cánh tả đoàn kết lại. Sau cách mạng Tháng Hai 1917, ở Nga tồn tại tình trạng hai chính quyền song song, một bên là chính phủ lâm thời tư sản (chuyên chế của giai cấp tư sản) và một bên là Xô viết các đại biểu công nhân và binh sĩ (chuyên chính vô sản). Những mâu thuẫn kinh tế và chính trị sâu sắc ở nước Nga lúc bấy giờ đòi hỏi phải tiến hành một cuộc cách mạng làm thay đổi tận gốc đời sống chính trị nước Nga. Ngày 16 tháng Tư V.I. Lê-nin đến Petrograd để trình bày Luận cương Tháng Tư thực chất là một văn kiện mang tính cương lĩnh đề ra đường lối giành chiến thắng cho cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa với khẩu hiệu Toàn bộ chính quyền về tay các Xô Viết! Hội nghị lần thứ VII toàn Nga (Tháng TƯ 1917) của ĐCNXHDC Nga (b) đã nhất trí thông qua đường lối do V.I. Lê-nin đề ra. Sau cuộc khủng hoảng chính trị ở nước Nga (Tháng Bảy 1917), V.I. Lê-nin buộc phải về vùng Pazzliv cách Petrograd (nay là Peterburg) 34km để tránh sự truy lùng của Chính phủ lâm thời. Từ nơi hoạt động bí mật V.I. Lê-nin thường xuyên chỉ đạo phong trào cách mạng nước Nga. Đầu tháng Tám 1917 Đại hội lần thứ VI ĐCNXHDC Nga họp bán công khai ở Petrograd, V.I. Lê-nin tuy không tham dự nhưng vẫn lãnh đạo Đại hội tiến hành và thông qua đường lối phải khởi nghĩa vũ trang giành lấy chính quyền. Trong thời gian này, V.I. Lê-nin viết xong cuốn Nhà nước và cách mạng đề ra nhiệm vụ cho giai cấp vô sản phải giành lấy chính quyền bằng con đường đấu tranh vũ trang. Đầu Tháng Mười 1917, V.I. Lê-nin từ Phần Lan bí mật trở về Petrograd. Ngày 23 Tháng Mười 1917 kế hoạch khởi nghĩa vũ trang của V.I. Lê-nin đề ra được Hội nghị Uỷ ban trung ương ĐCNXHDC Nga thông qua.





Tối ngày 6 Tháng Mười Một 1917, V.I. Lê-nin đến Cung điện Smolnưi trực tiếp chỉ đạo cuộc khởi nghĩa. Đến rạng sáng ngày 7 Tháng Mười một 1917 , toàn thành phố Petersburg nằm trong tay những người khởi nghĩa, và đến đêm ngày 7 Tháng Mười Một 1917, Cách mạng Tháng Mười Nga đã toàn thắng. Chính quyền đã về tay nhân dân. Nhà nước công nông đầu tiên trên thế giới do Đảng của giai cấp vô sản lãnh đạo đã ra đời. Tại Đại hội các Xô Viết toàn Nga lần thứ II V.I. Lê-nin được bầu là Chủ tịch Hội đồng các Uỷ viên nhân dân (Hội đồng Dân uỷ). Sau Cách mạng Tháng Mười Nga theo đề nghị của V.I. Lê-nin Hoà ước Brest với nước Đức đã được ký kết (ngày 3 Tháng Ba 1918). Ngày 11 Tháng Ba 1918, V.I. Lê-nin cùng với Trung ương Đảng và Chính phủ Xô Viết trở về Mát xcơ va, V.I. Lê-nin đã có công lao to lớn trong việc lãnh đạo cuộc đấu tranh của nhân dân lao động nước Nga Xô Viết chống sự can thiệp quân sự của nước ngoài và lực lượng phản cách mạng trong nước; trong việc lãnh đạo quá trình cải tạo xã hội chủ nghĩa ở nước Nga. V.I. Lê-nin thi hành chính sách đối ngoại Xô Viết, đề ra những nguyên tắc cùng tồn tại hoà bình giữa các quốc gia có chế độ xã hội khác nhau.

Ngày 30 Tháng Tám 1918, V.I. Lê-nin bị ám sát và bị thương nặng, nhưng sau đó ít lâu sức khoẻ hồi phục, V.I. Lê-nin là người sáng lập Quốc tế Cộng sản (1919). Tháng Ba năm 1919, Đại hội lần thứ VIII của Đảng Cộng sản Nga đã thông qua Cương lĩnh mới của Đảng, V.I. Lê-nin được bầu là chủ tịch Uỷ ban soạn thảo Cương lĩnh Mùa xuân 1920, V.I. Lê-nin viết cuốn Bệnh ấu trĩ tả khuynh của chủ nghĩa cộng sản trình bày những vấn đề chiến lược và sách lược của phong trào cộng sản. Thời gian này, V.I. Lê-nin soạn thảo xong kế hoạch xây dựng chủ nghĩa xã hội (công nghiệp hóa đất nước, hợp tác hóa gia cấp nông dân, cách mạng văn hóa) là người sáng lập ra Kế hoạch điện khí hóa toàn Nga (GOELRO), người đề ra chính sách kinh tế (NEP). Năm 1921 chính sách NEP của V.I. Lê-nin được thông qua tại Đại hội lần thứ X Đảng Cộng sản Nga. Năm 1922, V.I. Lê-nin ốm nặng. Trong diễn văn cuối cùng đọc tại hội nghị toàn thể Xô Viết đại biểu thành phố Mát xcơ va (ngày 20 Tháng Mười một 1922) V.I. Lê-nin tin tưởng rằng thi hành chính sách NEP nước Nga sẽ trở thành một nước xã hội chủ nghĩa. Tháng Chạp 1922 đến Tháng Ba 1923, V.I. Lê-nin đọc ghi âm lại một số bài báo quan trọng như: Những trang nhật ký, Bàn về hợp tác hóa, Bàn về cách mạng của chúng ta, Thà ít mà tốt; Thư gửi Đại hội. Ngày 21 Tháng Tư 1924, V.I. Lê-nin qua đời ở làng Gorki (Mát xcơ va).





Cả dân tộc tiếc thương vị Lãnh tụ kính yêu
Ngày hôm đó, 5 triệu tờ Sự thật đã được truyền tới tay những người dân Liên Xô báo tin đau buồn.

Hơn 500 người, bao gồm các ủy viên Bộ Chính trị, ủy viên Ban chấp hành Trung ương (BCH TW) Đảng Cộng sản Liên Xô, các thành viên Hội đồng Bộ trưởng, mặc cho cái rét cắt da, đã tới Gorki để vĩnh biệt Lênin .

50 vạn người trên quãng đường dài 4 km cùng nhau khênh quan tài Lênin đi bộ trong vòng hơn 6 giờ, ra ga xe lửa để chuyển về Mátxơcơva.

Hơn 12.000 bức điện và thư của các tầng lớp nhân dân từ khắp nơi trên toàn lãnh thổ Liên Xô được gửi tới Văn phòng Chính phủ. Tất cả chung một nguyện vọng muốn thi hài Lênin được bảo quản vĩnh viễn.

Công việc đầy khó khăn

Bộ Chính trị quyết định trong vòng 3 tháng phải bảo vệ bằng được thi hài Lênin một cách lâu dài. Đây là công việc xưa nay chưa từng có ở nước Nga nói chung và trong giới y học Nga nói riêng. Hơn nữa, mức độ rủi ro là rất cao, vì vậy nhiều người đã không dám đảm nhận. Cuối cùng chỉ có duy nhất Sibarski, một nhà bác học chuyên ngành hóa sinh người Do Thái đã dũng cảm nhận công việc khó khăn này. Sibarski đã tiến hành vô số các thí nghiệm, nhưng đều thất bại. Một tháng đã trôi qua, làn da của thi hài đã bắt đầu xuất hiện dấu hiệu của sự hoại tử.

Nghe được tin này nhà giải phẫu học Valuabov, giáo sư trường Đại học Halikoe đã tự nguyện tới giúp đỡ. Valuabov cùng Sibarski gánh vác trách nhiệm bảo quản bằng được thi hài Lênin. Họ đã sáng chế thành công một loại dung dịch bảo quản. Hai người cùng giải phẫu thi hài, làm sạch các cơ quan nội tạng rồi truyền dung dịch nói trên vào hệ thống tuần hoàn.


Lăng Lenin

Theo một cuộc điều tra do Trung tâm phân tích Levada thực hiện, 40% trong số 1.600 người được hỏi, tin rằng nên giữ thi hài Lenin trong lăng mộ ở Quảng trường Đỏ, 36% gợi ý nên chôn cất ở nghĩa trang Volkovo ở St. Petersburg, 15% muốn chôn cất Lenin cạnh bức tường Kremlin cùng với các đảng viên cộng sản nổi tiếng khác. 9% không có ý kiến gì.

Tới lúc đó thì quan điểm về ảnh hưởng của cấu trúc não lên trí thông minh hay thiên tài của con người đã thay đổi. Khoa học đã tiến những bước dài trong lĩnh vực này và hầu như được thấy một cách trực quan quá trình hình thành ý nghĩ trong não người.
Sau khi Cách mạng Tháng Mười thành công, Lênin trở thành chủ tịch đầu tiên của nhà nước Xôviết. Vì vậy, các thế lực thù địch đã tìm mọi cách ám sát Lênin. Chỉ tính từ tháng 1/1918 cho tới tháng 8/1918 đã có ít nhất 4 vụ ám sát nhằm vào Lênin, mà vụ nghiêm trọng nhất xảy ra vào buổi tối ngày 30/8/1918 ở Matxcơva khiến ông bị thương nặng. Rất may, các chiến sĩ bảo vệ đã đưa Lênin đi cấp cứu kịp thời nên không nguy hiểm tới tính mạng. Tuy vậy lần ám sát này đã ảnh hưởng rất nghiêm trọng tới sức khỏe của Lênin.

Ngày 22/10/1922, sau khi rời khỏi trụ sở làm việc tại điện Kremli thì sức khỏe của Lênin đột ngột trở nên rất xấu. Chỉ trong vòng gần 2 tháng, ông đã viết tổng cộng tới 224 tài liệu, bao gồm các công hàm ngoại giao, các chỉ thị của chính phủ, thư từ. Ngoài ra, Lênin còn trực tiếp gặp gỡ 171 đại biểu bao gồm các thành viên của chính phủ, các ủy viên Hội đồng Quốc phòng, các ủy viên Bộ Chính trị, các đại biểu của công nhân, nông dân, binh sĩ. Đây cũng là một trong những lý do khiến sức khỏe của Lênin ngày càng giảm sút trầm trọng.

Sáng sớm ngày 21/1/1924, sau khi bóc tờ lịch bỗng nhiên Lênin cảm thấy 2 bên thái dương đau dữ dội và bị ngã ra giường. Tới 17h30' cùng ngày, huyết áp của Lênin bị giảm đột ngột, và tới 18h45', trái tim của ông ngừng đập.

Cùng thời gian trên, văn phòng chính phủ đã nhận được tới hơn 12.000 bức điện và thư của các tầng lớp nhân dân từ khắp nơi trên toàn lãnh thổ Liên Xô đề nghị có biện pháp bảo quản vĩnh viễn thi hài Lênin.

Trước yêu cầu đó, Bộ Chính trị đã nhất trí và quyết định thành lập tổ công tác đặc biệt gồm một số các chuyên gia học hàng đầu có nhiệm vụ khẩn cấp trong vòng 3 tháng phải bảo vệ bằng được thi hài Lênin một cách lâu dài. Đây là công việc xưa nay chưa từng có ở nước Nga nói chung và trong giới y học Nga nói riêng, hơn nữa mức độ rủi ro là rất cao, vì vậy nhiều người đã không dám đảm nhận. Cuối cùng chỉ có duy nhất Sibarski, một nhà bác học chuyên ngành hóa sinh người Do Thái đã dũng cảm nhận công việc khó khăn này.

Để có được phương án tốt nhất, Sibarski đã ngay lập tức tiến hành vô số các thí nghiệm, nhưng đều thất bại. Một tháng đã trôi qua, làn da của thi hài đã bắt đầu xuất hiện những vết nhăn, dấu hiệu của sự hoại tử. Nghe được tin này nhà giải phẫu học Valuabov, giáo sư trường đại học Halikoe đã tự nguyện tới giúp đỡ. Valuabov đã từng thành công trong việc bảo vệ màu sắc, chống sự xuống cấp do mục nát của một loại lụa tơ tằm quý hiếm trưng bày tại viện Bác cổ của Sa hoàng.

Do sự thỉnh cầu của Sibarski, Valuabov đã đồng ý cùng Sibarski gánh vác trách nhiệm bảo quản bằng được thi hài Lênin. Họ đã sáng chế thành công một loại dung dịch có thể đáp ứng rất tốt cho công việc. Sau đó cả hai lập tức bắt tay vào việc giải phẫu thi hài, làm sạch các cơ quan nội tạng rồi truyền dung dịch nói trên vào hệ thống tuần hoàn. Đồng thời với việc ngăn chặn sự xâm nhập của vi khuẩn, hai nhà bác học cũng tiến hành dùng dung dịch để rửa sạch tất cả các bộ phận khác.

Hai nhà khoa học này cũng đề nghị chế tạo quan tài và xây dựng lăng Lênin sao cho phù hợp với yêu cầu bảo quản thi hài một cách lâu dài. Theo thiết kế ban đầu thì lăng sẽ được xây dựng như một lễ đường lớn có kết cấu toàn bằng gỗ màu trắng. Cuối năm 1925, BCH TW ĐCS Liên Xô đã phát động một cuộc lấy ý kiến rộng rãi trong toàn dân về mẫu thiết kế nói trên. Theo tài liệu còn lưu trữ, thì đã có hơn 100.000 ý kiến đề xuất và mẫu thiết kế được gửi tới ban tổ chức.

Có phương án đề nghị xây dựng lăng có 26 tầng, trong đó có một phòng họp lớn dành cho các cuộc họp có tính quan trọng nhất của BCH TW hoặc chính phủ. Trên đỉnh tháp bố trí một ngọn đèn cháy sáng suốt ngày đêm tượng trưng cho tư tưởng Lênin sống mãi. Toàn bộ lăng sẽ mang dáng dấp của một quả cầu, bởi Lênin là người thuộc về toàn thế giới.

Cũng có đề án xây dựng lăng giống như tháp Eiffel của Paris để biểu trưng cho sự thắng lợi cuối cùng của cách mạng vô sản trên toàn thế giới. Cuối cùng, ban tổ chức đã chọn mẫu thiết kế của kiến trúc sư Sizenov vì đáp ứng tốt nhất tất cả những yêu cầu đã được đề ra. Đó chính là Lăng Lênin mà chúng ta đuợc thấy ngày nay.

Trong Lăng, thi hài Lênin được quàn trong một quan tài làm bằng pha lê trong suốt, một tay nắm, còn tay kia để lên ngực một cách tự nhiên, hai mắt nhắm hờ.

Đảng Cộng sản và chính phủ Liên Xô luôn coi công việc này như là một trong 3 sự nghiệp quan trọng nhất, đó là: bảo quản tốt thi hài Lênin, phát triển ngành hàng không vũ trụ, nghiên cứu và phát triển năng lượng hạt nhân.
Việc bảo vệ thi hài Lênin là công việc hết sức phức tạp, thí dụ việc duy trì nhiệt độ trong phòng đặt quan tài Lênin luôn luôn phải ở 16 độ C với sai số không được vượt quá 0,7 độC. Để thực hiện công việc này luôn phải có 12 kỹ sư, bác sĩ chuyên ngành làm việc trong mỗi ca trực, và các ca phải trực liên tục 24/24 giờ. Còn kỹ thuật chống sự hoại tử thi hài thì được coi là một trong những bí mật trọng điểm của quốc gia.

Nhưng kỳ tích lớn nhất trong việc bảo vệ thi hài Lênin là việc di chuyển thi hài ra khỏi lăng vào năm 1941 khi Matxcơva bị Đức tấn công. Dưới sự chỉ đạo của Stalin, chỉ sau hai ngày nhận được lệnh di chuyển, Sibarski cùng các cộng sự chỉ kịp mang theo những máy móc và thuốc men cần thiết nhất cùng thi hài Lênin rời khỏi thủ đô.

Những ngày đó lại đặc biệt nóng. Để bảo vệ thi hài, họ đã phải dùng tới phương pháp rất thủ công, đó là xếp những thanh nước đá xung quanh quan tài, đồng thời phải dùng rượu cồn thường xuyên sát trùng để tránh hiện tượng hoại tử. Sau 5 ngày đoàn mới tới được Sumin (Uran) trong bối cảnh bí mật tuyệt đối.

Ngay cả Bí thư thứ nhất Khu ủy vùng đó cũng không được biết thực chất người ta đã đưa đoàn người này đến đây làm gì. Sau đó tất cả những người theo đoàn, trong đó có cả những người trong gia đình Giáo sư Sibarski đều phải lưu lại Xumin và được bố trí ở ký túc xá của Học viện Nông nghiệp, hoàn toàn cách ly với bên ngoài. Còn chiếc quan tài pha lê quàn thi hài Lênin thì được đặt tại phòng họp ở tầng hai của tòa nhà, và được gọi là "Phòng trắng" (Bạch cung).
Tại địa điểm mới, nhóm của Giáo sư Sibarski gặp muôn vàn khó khăn trong công việc. Do chiến tranh mỗi ngày một ác liệt nên ngay cả khẩu phần lương thực cũng không đủ, thì cũng dễ hình dung ra những dụng cụ, thuốc men và những điều kiện khác phục vụ cho việc bảo quản thi hài thiếu thốn đến mức nào.

Nhưng chính tại nơi đây nhóm bảo quản do Sibarski đứng đầu đã phát minh ra những phương pháp bảo quản thi hài hoàn toàn mới. Thí dụ như Valuabov đã tìm ra phương pháp có tính đột phá trong công tác bảo vệ thi hài: khắc phục mỹ mãn toàn bộ những nốt tàn nhang trên khuôn mặt, đồng thời nâng cao được độ cao của mũi và con mắt như lúc Lênin còn sống.

Tuy nhiên, do hoàn cảnh khó khăn và thiếu thốn kéo dài, nhất là việc không thể duy trì được một nhiệt độ thích hợp, nên vào tháng 12/1943, thi hài bắt đầu xuất hiện hiện tượng hoại tử. Để khắc phục, các nhà bác học đành phải di chuyển thi hài xuống một căn hầm sâu dưới lòng đất với hy vọng lợi dụng được nhiệt độ thấp ở đây. Cho tới tháng 3/1945, khi mối đe dọa của quân phát xít đã bị đẩy lùi thì thi hài Lênin lại được đưa về Matxcơva để phục vụ nhân dân vào viếng.

Kể từ đó thi hài Lênin càng được bảo vệ hết sức cẩn trọng. Theo Giáo sư Delsunov, người trực tiếp lãnh đạo nhóm bảo quản thi hài, cho biết: mỗi tuần 2 lần vào thứ hai và thứ sáu, thi hài lại được tiến hành bảo dưỡng. Đầu tiên là thay bộ quần áo, sau đó thi hài được xử lý bằng chất liệu thơm rồi đưa vào phòng vô trùng để tiến hành kiểm tra một cách toàn diện.

Vẫn theo Giáo sư Delsunov thì khi kiểm tra nếu phát hiện thấy bất kỳ một sự thay đổi nào, dù là nhỏ nhất, đều phải lập tức báo cáo lên Bộ Y tế Liên bang, và sau khi được Bộ chuẩn y mới được phép tiến hành các biện pháp khắc phục. Riêng người phụ trách phòng bảo ôn cứ 10 phút một lần phải báo cáo đầy đủ các thông số của phòng như nhiệt độ, độ ẩm, ánh sáng và phải chịu trách nhiệm duy trì các thông số cần thiết. Sau khi đã hoàn tất mọi công đoạn trên thì mới chỉnh sửa y phục, tư thế thi hài. Ngoài việc bảo dưỡng thường xuyên như trên, thì cứ nửa năm một lần thi hài được ngâm trong một loại dung dịch đặc biệt với thời gian kéo dài hai tuần liền.

Sau khi Liên Xô sụp đổ, do rất nhiều nguyên nhân, chính quyền Nga khi đó đã không cấp kinh phí cho việc tiếp tục bảo quản thi hài Lênin. Phòng thí nghiệm lăng Lênin bị đổi tên thành "Trung tâm nghiên cứu y học kết hợp sử dụng thuốc thực vật toàn Nga", khiến cho sự bảo quản thi hài ngày một khó khăn.

Trong suốt thập niên 90 của thế kỷ trước, việc bảo quản thi hài vẫn được tiếp tục, song hoàn toàn dựa vào sự tự nguyện của các cán bộ, nhân viên và các nhà khoa học, trong đó bao gồm cả con trai của Sibarski.

Cũng cần nói thêm rằng trong thời gian nói trên, nước Nga dưới quyền của Tổng thống Eltsin đã rộ lên cuộc tranh luận dai dẳng xung quanh việc di chuyển lăng và xử lý thi hài Lênin như thế nào.

Chỉ từ sau khi Putin trở thành tổng thống, thì cuộc tranh luận trên mới dần dần im hơi lặng tiếng. Cá nhân Tổng thống Putin không hề giấu giếm lòng tôn kính của mình đối với Lênin, hơn nữa ông còn cổ vũ người dân Nga "hãy tự hào với tinh thần cách mạng của giai cấp vô sản Nga". Chưa đầy một năm sau trên cương vị tổng thống Nga, Putin đã phát biểu: ông không muốn thi hài Lênin bị mang đi hỏa táng, mà "cần phải bảo vệ sự yên tĩnh của Người".

Cuối năm 2003, các nhân viên bảo vệ và các nhà khoa học đã tạm đóng cửa lăng để tiến hành bảo dưỡng thi hài và thay y phục của Lênin. Ngày 29/1, Bakesov, người phụ trách lăng đã ra ra tuyên bố nhấn mạnh: "Thi hài Lênin vẫn được bảo quản rất tốt, ít nhất trong vòng hơn 100 năm nữa vẫn không có chuyện gì xảy ra".




 
Hiện đã có 35857723972 lượt truy cập
© 2005-2011 Bản quyền thuộc về TRUNG TÂM THƯƠNG MẠI VIỆT NAM
» Thiết kế bởi Phòng Marketing & CNTT
» Chịu trách nhiệm: Viet Nam Trade Center
» Trụ sở :
+ Địa chỉ: Số 346 Nguyễn Huy Tưởng, Thanh Xuân, Hà Nội
+ Điện thoại: (84 - 4) 8585 7455; Fax: (84-4) 3557 3854
+ E-mail: alo@trungtamthuongmai.vn
+ Website: www.trungtamthuongmai.vn
Website đang trong quá trình chỉnh sửa và nâng cấp