Tại
thành phố Ôn Châu, nơi tập trung những doanh nhân mới nổi tại Trung
Quốc, dấu hiệu về sự giàu có không phải là những chiếc xe Bentley mà
là máy bay trực thăng.
|
|
|
Guan Hongsheng đứng bên một trong ba chiếc trực thăng của ông. Ảnh: NYT
|
Guan
Hongsheng có tới ba chiếc. “Đối với chúng tôi, thời gian làm việc mỗi
tuần là 80 tiếng. Vì thế bạn có biết chúng tôi cần gì không? Sự nhanh
chóng”, Guan nói. Người đàn ông này phất lên nhờ buôn bán. Để giảm
stress từ công việc kinh doanh, ông cho rằng không gì bằng lượn vòng
trên không trong trực thăng. “Chỉ có khi đó tôi mới thực sự thư giãn”,
ông cho biết.
Tuy nhiên, việc bay lượn đó không hợp pháp.
Guan
và các bạn của ông là những kẻ bay chui. Đây là một nhóm nhỏ những
người giàu có ở Trung Quốc có máy bay và họ cất cánh dù trái luật. Là
những người đầu tiên có máy bay riêng, mong ước của họ bị cản trở bởi
việc xin giấy phép là cực kỳ khó khăn. Việc xin giấy phép bay có thể
mất nhiều ngày và thường bị từ chối. Xin phép hạ cánh cũng phiền phức
không kém.
Vì
thế, những kẻ bay chui bí mật cất cánh và bay lượn khi giới chức
không phát hiện hoặc để ý. Khoản tiền phạt có thể khiến một người Trung
Quốc bình thường sạt nghiệp. Tuy nhiên, với những người lắm tiền
nhiều của này, mức đó không ảnh hưởng gì.
“Thực
ra là như thế này – gia đình hoặc vợ con bạn không muốn bạn đi với
gái nhưng bạn vẫn đi đấy thôi. Bay trộm chẳng khác gì tình yêu vụng
trộm, bạn làm mà không nói với ai”, Guan ví von.
Hiện
chưa rõ có bao nhiêu người bay trộm ở Trung Quốc nhưng các chuyên gia
cho rằng nước này có khoảng 1.000 máy bay riêng. Cao Wei, giám đốc
công ty đào tạo phi công và cho thuê máy bay cỡ nhỏ ở Bắc Kinh, cho
biết có hàng trăm máy bay không được đăng ký ở Trung Quốc. Ông nói
rằng phần lớn những chiếc bay lén là trực thăng vì chúng không cần
đường băng.
“Bạn
không cần nhiều không gian và có thể có lịch bay khá linh động. Ví
dụ, nhà bạn cách sân golf vài km, bạn chỉ việc nhảy lên trực thăng, bay
thật thấp và đến đó mà khó bị phát hiện”, Cao nói.
Một
số máy bay kiểu này đã bị người ta tưởng là vật thể bay không xác
định, trong đó có vụ một chiếc trực thăng hạ cánh đêm xuống sân bay
Hàng Châu hồi tháng 7 năm ngoái khiến hàng loạt máy bay thương mại
không thể cất cánh. Một phi công giàu có ở Đông Quản, phía nam Trung
Quốc, đã khiến báo chí ầm ĩ năm 2006 khi dùng trực thăng đuổi theo và
tóm được những tên trộm chiếc xe ô tô hạng sang của ông.
Gần
đây nhất, một phi công lạc vào tầm ngắm của trạm kiểm soát không lưu
giữa hai sân bay lớn ở Thượng Hải trong dịp triển lãm quốc tế Thượng
Hải năm ngoái giữa lúc an ninh được tăng cường đặc biệt đề phòng khủng
bố.
Tuy
vậy, hầu hết các vụ va chạm với cơ quan chức năng không rùm beng như
vậy. Guan bị tóm hồi tháng 3 năm ngoái khi cùng bạn vi vu trên hai
chiếc trực thăng quanh Ôn Châu mà không xin phép. Mức phạt được đưa ra
là 15.400 USD nhưng rồi họ xin được giảm xuống còn khoảng 3.000 USD.
Dù
bị phạt tiền, Guan vẫn giữ chiếc trực thăng Robinson do Mỹ sản xuất
tại nhà chứa máy bay trong câu lạc bộ du thuyền bên bờ song Ou. Giờ đây
ông chỉ bay lượn dọc khoảng không phía trên dòng sông để tránh gây
chú ý.
Về
lý thuyết, Guan và những người khác có thể bay bất cứ nơi nào họ
muốn. Trên thực tế, các rào cản và quy định cấm khiến họ nản. Không
phận Trung Quốc thuộc quyền quản lý của quân đội và họ kiểm soát chặt
chẽ quyền bay kể cả của các hãng hàng không thương mại, vốn đang bùng
nổ tại nước này.
Máy
bay riêng chiếm phần nhỏ tại Trung Quốc. Những người học lái máy bay
hoặc những người muốn ngắm cảnh từ trên không có thể cất cánh từ một
số sân bay nhất định và khoảng bay chỉ giới hạn trong vài km. Những
người muốn bay xa hơn phải xin giấy phép và nộp kế hoạch bay với cả
quân đội và cơ quan hàng không dân dụng. Ngoài ra, họ còn phải xin ý
kiến của cơ quan dự báo khí tượng. Thủ tục xin phép này có thể mất tới
10 ngày.
“Chỉ
khi nào cơ quan hàng không dân dụng và không quân chấp nhận rồi cả
các đơn vị không quân và hàng không địa phương dọc tuyến bay đồng ý
bạn mới xin được giấy phép. Chỉ cần một bên không chấp thuận là bạn
không thể bay được. Và còn phụ thuộc xem thời tiết có thuận lợi hay
không”, Cao nói.
Đối
với một số người, những trở ngại đó là quá lớn. Zhu Songbin mua một
máy bay cỡ nhỏ năm ngoái tại Quảng Châu và xin giấy phép để bay về Ôn
Châu, cách đó khoảng 950 km về phía tây bắc. Ông phát hiện ra rằng việc
xin phép bay tiêu tốn hàng nghìn USD và cần sự phối hợp của các cơ
quan liên ngành.
Zhu
cho biết ông đã định bay lén cả quãng đường dài về nhà nhưng rồi suy
nghĩ lại. “Tôi sợ họ sẽ thu giấy phép lái máy bay của tôi nếu họ bắt
được. Vì thế tôi đành phải bán nó cho người khác”, ông nói.
Chính
phủ Trung Quốc đang cân nhắc thay đổi các quy định bay. Năm ngoái, họ
đề xuất cho phép máy bay hoạt động trong phạm vi độ cao dưới 4km.
Bước thử nghiệm đầu tiên sẽ được áp dụng tại Quảng Đông và Hắc Long
Giang trong năm 2011 và 2012, theo đó, máy bay được phép hoạt động
trong phạm vi độ cao 1 km.
Các
nhà đầu tư Trung Quốc bắt đầu tăng tốc chuẩn bị cho thị trường nhiều
tiềm năng này. Hồi tháng 2, chi nhánh của một công ty nhà nước của
Trung Quốc đã mua Cirrus, công ty sản xuất máy bay loại nhỏ của Mỹ. Tuy
nhiên, sự bùng nổ máy bay tư nhân sẽ phải chờ thêm một chút, cho đến
khi không phận Trung Quốc được mở cửa cho máy bay tư nhân vào năm
2020.
www.ucchau.ne